Lời cảm ơn cuộc sống số 4

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương…

Không ai, không gì là hoàn hảo. Cuộc sống con người, ai cũng mang riêng mình những bộn bề lo toan, những gánh nặng và áp lực,… Giữa những thăng trầm trên đường đời, có những lúc mỏi mệt, tưởng chừng gục ngã và buông xuôi tất cả; nhưng nhờ một động lực nào đó, chúng ta lại dứng dậy và bước tiếp, mạnh mẽ và kiên cường hơn,… Đó, có thể chỉ là một lời an ủi động viên từ gia đình bạn bè, hoặc sự chung tay giúp đỡ của những người thân quen,… một chút thôi! Nhưng đôi khi cũng đủ để thay đổi tất cả…

Loi Cam On Cuoc Song4 1

          Bởi, cuộc sống vốn dĩ không suôn sẻ và đường đời thì không bao giờ bằng phẳng cả. Trong vòng quay của kiếp người, không ai là không tránh khỏi sinh – lão – bệnh – tử với muôn vàn những “gập gềnh”. Hào quang có thể nay còn mai mất, bở nó là vật ngoài thân; sức khỏe cũng thế, dù là của ta nhưng bệnh tật thì lại chẳng trừ một ai cả,… những lúc ấy, con người cần nhất là những cánh tay vươn ra với mình, kéo ta lên khỏi vũng bùn của bất hạnh chợt ập đến mà chẳng bao giờ báo trước ấy, để ta có được hy vọng, thứ thuốc diệu kì giúp ta vượt qua mọi nghịch cảnh. Điều ấy là luôn và rất cần nhưng không phải lúc nào cũng có và không phải ai cũng được “nắm lấy những bàn tay dang ra với mình”…

          Tôi chọn con đường hành thiện bởi một lẽ, chính tôi; và ngay cả những anh chị em Hội Nhất Tâm, những mạnh thường quân luôn đồng hành cùng chúng tôi trên con đường hành thiện; chắc hẳn đã từng, những ngày gian khó trước kia, nếu không có những cánh tay vươn ra và kéo lên khỏi vũng lầy bế tắc của cuộc sống thì ngày hôm nay đã không đứng cùng các anh chị em Hội Nhất Tâm để cùng nhau trao đi yêu thương,… Chúng tôi, những con người già có, trẻ có, ai cũng có những lo toan riêng cho cuộc sống của mình, với những bộn bề lo lắng, nhưng chưa khi nào thôi chờ mong được hội tụ cùng nhau vào ngày cùng đi thiện nguyện. Tạm gác mọi thứ sang một bên, mọi người chỉ giữ lại những nụ cười và sự sẻ chia khi cùng nhau hành thiện, bằng tất cả Tâm mình…

Loi Cam On Cuoc Song4 2

          Đứng bên hành lang bệnh viện Việt Đức, chia sẻ những bữa cơm tình nghĩa với mọi người, giữa cái nắng gay gắt của mùa hạ, nhìn những giọt mồ hôi mọi người rơi vì nắng nóng nhưng vẫn cười vui hạnh phúc, tôi chợt nhớ lại những lần đi cùng anh chị em trước đó, với biết bao háo hức, bỡ ngỡ. Những bóng áo đỏ mới mẻ ngày nào nay đã trở nên quen thuộc với những người ở đây… Những con người ấy, là những khuôn mặt quen thuộc của Hội Nhất Tâm, tôi nhìn họ và thầm cảm ơn, bởi họ đã luôn đồng hành cùng mình, cùng anh em trên con đường hành thiện…

Những khuôn mặt quen thuộc của hội có chị Dung Trần, người phụ nữ với trách nhiệm làm vợ, làm mẹ và cả một xí nghiệp với bao bộn bề lo toan,… dù bận bịu trăm bề nhưng vẫn không bao giờ quên chia sẻ, kêu gọi mọi người cùng sẻ chia những hành động tốt đẹp và gánh vác công việc cùng Hội; người mà tôi luôn kính phục và cảm ơn bởi những gì chị đã làm, đã sẻ chia để Hội có được những buổi từ thiện đầy ý nghĩa. Những điều, chỉ có thể xuất phát từ Tâm…

Loi Cam On Cuoc Song4 3

Cả chị Thư – Bách Gia, dù công việc nhiều nhưng cứ đến hẹn lại lên, không vắng mặt buổi phát tâm hành thiện nào, không những thế còn thường xuyên vận động mọi người tham gia đóng góp cho chương trình từ thiện của hội. Khôi Nguyễn, ông bố trẻ, dù con mắc bệnh chưa khỏi hẳn nhưng cũng sốt sắng tham gia cùng các anh chị em khác,… những người như chị Dung Trần, chị Thư, đại diện cho những thế hệ đi trước; và những bạn trẻ thế hệ kế tiếp của Hội đang cùng nhau, từng ngày, từng bước gây dựng chương trình thiện nguyện ngày một phát triển, để có thể vươn xa đến với nhiều người hơn nữa…

Những gì anh chị em Hội Nhất Tâm làm, với sự chung tay giúp sức của biết bao người phía sau không gì hơn, là sự tri ân, bởi chúng tôi nợ cuộc sống một lời cảm ơn; đã cho chúng tôi một cuộc sống bình yên hơn một chút so với những người ngoài kia, họ ở khắp nơi đến đây, đang ngày ngày chống chọi với bệnh tật, nơi tuyến cuối của cơ sở khám chữa bệnh, có nặng lắm mới đến đây; có khi phải bán cả nhà cửa, vay mượn khắp nơi để có thể đủ tiền chữa trị… Anh chị em Hội Nhất Tâm trao đi những bữa ăn, những mong một chút gì đó giúp những phận người khốn khổ ngoài kia được ấm lòng một chút. Những mong, bệnh nhân và người nhà họ có thêm một chút hy vọng vào cuộc sống này, giữa những tăm tối họ phải chịu,..

Loi Cam On Cuoc Song4 4

Con đường chúng tôi đi, tôi biết mình không đơn độc. Con đường chúng tôi đi, chúng tôi tin sẽ ngày càng tiến xa hơn bởi đã và luôn có sự chung tay giúp đỡ, đóng góp, sẻ chia từ những anh chị em mang Tâm chân thiện. Xin cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ, sẻ chia, và lan tỏa những gì Hội Nhất Tâm đã và đang làm, sẽ làm,… Kỳ đến khi đôi chân những thế hệ đi trước không thể bước nổi nữa thì vẫn có thế hệ những bạn trẻ bước tiếp “con đường hành thiện” mà chúng tôi đang đi.

Vì sống là để cho đi,…


Banner Trong

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *